Từ Bắc Chỉ là vậy, mà trên thực tế, hầu hết các tướng lĩnh biên quân đều thân bất do kỷ như thế cả. Thống lĩnh Tả Kỵ quân Chu Khang vì sao lại kiên quyết phản đối việc chia quân đến vậy? Chẳng lẽ Cẩm Chá Cô thực sự tham lam quyền thế? Đương nhiên không đơn giản như vậy. Chu Khang nhận được sự ủng hộ của rất nhiều gia tộc tướng lĩnh ở địa phương, nên nhiều khi hắn buộc phải cân nhắc đến lợi ích của họ. Chỉ cần vị Phó soái kỵ quân này còn muốn tiến xa hơn trong biên quân, thì chắc chắn phải tìm cách trấn an những kẻ đứng sau lưng mình. Chỉ có điều Từ Phượng Niên quá mức cường thế, ngay trên tường thành, trước mặt bao người đã đánh cho hắn một đòn trở tay không kịp, khiến Cẩm Chá Cô đành phải cúi đầu nhận thua. Cho nên khi xuống khỏi tường thành, Hà Trọng Hốt của Hữu Kỵ quân – người cũng bị san sẻ binh mã – đã rủ Chu Khang đi uống rượu. Mọi động thái này Từ Phượng Niên đều nhìn ở trong mắt, để ở trong lòng. Chỉ cần Cẩm Chá Cô không làm ra hành động quá khích thì hắn cũng bỏ qua. Chẳng có lý do gì đã tước binh quyền của người ta, lại còn cấm người ta than vãn vài câu.
Trữ Lục Sơn, người trên danh nghĩa là đệ nhất nhân của biên quân Bắc Lương, lần này lại ở lì trong Đô hộ phủ tại Hoài Dương quan, từ đầu đến cuối không hề lộ diện. Há chẳng phải vai ác nhân này ngay cả Trữ Lục Sơn hắn cũng muốn làm mà không làm nổi? Thay vì phí công vô ích lại còn chuốc lấy tiếng xấu, chi bằng đóng cửa tìm sự thanh tịnh cho xong.
Tiên đế Ly Dương Triệu Đôn giết Trương Cự Lộc.
Vậy một ngày nào đó, lỡ như thực sự đánh bại được Bắc Mãng, liệu Từ Phượng Niên có phải đứng trước sự lựa chọn giữa một bên là Từ Bắc Chỉ, Trần Tích Lượng và một bên là đại cục nào đó hay không?




